Home / Kiến thức / Vô cảm- Mặt trái của hiện đại hóa

Vô cảm- Mặt trái của hiện đại hóa

Cuộc sống ngày càng hiện đại nhưng con người dường như đang ngày càng xa nhau. Sự tiến bộ của công nghệ giúp ích rất nhiều cho cuộc sống con người nhưng mặt trái của nó là điều đáng phải lưu tâm. Vô cảm không phải là bệnh lý nhưng nó cũng có nguyên nhân, triệu chứng và hậu quả như một căn bệnh thông thường và hậu quả của nó gây ra nhiều khi còn đáng sợ hơn cả một căn bệnh có trong từ điển y khoa. Bài viết này sẽ giúp bạn có cái nhìn đầy đủ hơn về căn bệnh mà chính bản thân mỗi người cũng không dám chắc mình có đang mắc phải hay không.

Vô cảm là như thế nào?

Đó là biểu hiện của sự chai lì cảm xúc, luôn dửng dưng hay tỏ ra thờ ơ, không quan tâm tới mọi chuyện của thế giới xung quanh. Ra đường gặp chuyện không hay thì nhắm mắt cho qua, không quan tâm, chuyện tốt thì không ủng hộ nhưng chuyện xấu thì cũng chẳng phản đối. Những người vô cảm nếu không phải là chuyện của mình hay liên quan đến bản thân mình thì không bao giờ lên tiếng.

Vô cảm- Mặt trái của hiện đại hóa 1

Người ta có thể thản nhiên bước qua như không thấy gì khi thấy một vụ tai nạn giao thông, một vụ bạo hành hay tặc lưỡi cho rằng đó là không phải việc của mình khi thấy một nhóm người đang đánh nhau hay đang ăn hiếp một người yếu thế hơn, lên xe buýt thấy kẻ móc túi không dám lên tiếng vì sợ bị trả thù…. Những thông tin cướp giết hiếp nhiều đến nỗi chính những tòa soạn báo cũng không dám thông tin hết. Bệnh nhân “sợ” không cả dám đến bệnh viện vì lương y không còn như từ mẫu, tính mạng bệnh nhân cũng phải xếp sau các thủ tục. Vân vân và vân vân.

Còn rất nhiều những biểu hiện của bệnh vô cảm mà trong cuộc sống hiện đại ngày nay không khó để bắt gặp. Điều đáng buồn hơn là trong khi họ không giúp gì được cho nạn nhân thì lại có hàng chục, hàng trăm chiếc smartphone được giơ lên để ghi lại “khoảnh khắc” đó rồi tung lên mạng. Người ta không có dũng cảm ở ngoài đời để lên tiếng nhưng lại có rất nhiều năng lượng để bày tỏ quan điểm đến mức cực đoan của mình trên bàn phím.

Vô cảm- Mặt trái của hiện đại hóa 2

Ngày trước, chúng ta có câu “bán anh em xa, mua láng giềng gần” hay “hàng xóm tắt lửa tối đèn có nhau” để nói về tình cảm giữa những người hàng xóm, những người sống gần nhau luôn hỗ trợ nhau trong cuộc sống. Chúng ta có cộng đồng, có hội nhóm, có bạn bè, không ai có thể sống tách biệt khỏi xã hội vì thế vô cảm trước đây chỉ là hiện tượng đơn lẻ nhưng dường như điều đó đang không còn đúng trong xã hội hiện đại. Công nghệ thông minh đang từng bước kéo mỗi cá nhân ra khỏi tập thể để bước vào một thế giới mà ở đó ai cũng cho rằng mình cô đơn nhưng thực chất là chính chúng ta đang tự bước ra xa nhau.

Nguyên nhân nào khiến vô cảm đang trở thành căn bệnh nghiêm trọng?

Tạo sao ngày trước chúng ta sống hòa đồng yêu thương nhau? Tại sao ngày trước hàng xóm có thể “tối lửa tắt dèn có nhau” còn ngày nay chúng ta lại thờ ơ với mọi thứ? Tại sao từ thiểu số, vô cảm lại đang trở thành căn bệnh mạn tính và lây lan mạnh mẽ trong cộng đồng như vậy? Lý do cho sự thay đổi này là gì?

Do nền kinh tế thị trường

Kinh tế thị trường là tốt – chúng ta phải công nhận điều đó. So sánh giữa Việt Nam thời bao cấp và thời mở cửa là 2 Việt Nam hoàn toàn khác nhau. Không phủ nhận lợi ích nó mang lại nhưng mặt trái của nó chính là đề cao cái tôi cá nhân hơn lợi ích tập thể. Cơ chế thị trường mạnh được, yếu thua khiến tất cả mọi người lúc nào cũng trong trạng thái phải cạnh tranh và đặt bản thân mình lên đầu. Điều này nếu ở mức độ nào đó nó không hề xấu khi người ta dám đứng lên bảo vệ quyền lợi cho mình nhưng đến mức cực đoan thì đương nhiên không tốt. Những áp lực vô hình nó mang lại khiến con người ta nhiều khi bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng, tiền bạc và rồi “vô tình” chà đạp lẫn nhau.

Vô cảm- Mặt trái của hiện đại hóa 3

Sự giao thoa và hòa trộn văn hóa

Văn hóa là bản sắc của mỗi dân tộc nhưng văn hóa không bảo thủ. Chúng ta mở cửa để giao lưu văn hóa, học hỏi những điều tốt và để cho thế giới biết đến văn hóa của chúng ta, tuy nhiên dường như chúng ta đang tiếp thu “hơi quá đà”. Văn hóa phương Đông đề cao sự gắn kết tập thể còn phương Tây lại đề cao cái tôi cá nhân, và khi tiếp nhận lối sống mới, chúng ta đang bị lợi ích cá nhân chi phối, chú ý nhiều hơn đến lợi ích bản thân và những so sánh thiệt hơn dần xuất hiện. Thay vì mọi người tập trung cùng nhau giúp người bị nạn thì những vụ “hôi của” lại trở thành những “chuyện thường ngày ở huyện”

Do sự giáo dục của gia đình và nhà trường

Đây được cho là nguyên nhân sâu xa của căn bệnh này. Khi giáo dục chỉ tập trung vào lý thuyết khô khan, giáo điều, khi điểm số trở thành thước đo của một học sinh, khi áp lực học hành là quá lớn, học sinh đi học chỉ như một cái máy. Các em không được học những bài học yêu thương, không được phát triển tâm hồn, việc giáo dục nhân cách không được chú trọng. Cha mẹ luôn bận công việc, thầy cô không còn đúng chuẩn tác phong, những lời lẽ xúc phạm nhau được cho là bình thường, những vụ bạo hành, đánh nhau được cổ vũ, các em bị chai sạn cảm xúc từ nhỏ thì thử hỏi rằng lớn lên các em liệu có biết yêu thương?

Xã hội phức tạp, ai cũng muốn hạn chế tối đa những phiền phức không đáng có. Cha mẹ dạy các em không phải việc của mình thì đừng can thiệp, công việc bận rộn không dành nhiều thời gian cho con, nhà trường chỉ chú trọng thành tích mà luôn tìm cách “lấp liếm” đi những sai phạm, sợi dây liên kết giữa gia đình, nhà trường và xã hội không có. Các em không được được yêu thương và được dạy cách yêu thương thì sao các em biết yêu thương?

Sự cổ xúy bạo lực

Điều này xuất phát chủ yếu từ các trò chơi điện tử dạng nhập vai chiến đấu và một phần không nhỏ từ những bộ phim kiếm hiệp, bạo lực. Những cuộc đấu đá trong game cùng hiệu ứng đẹp mắt khiến con người ta trở nên mê muội, đam mê và đắm chìm trong đó khiến người chơi quên mất thực tại, luôn sống trong game và ảo tưởng mình là anh hùng đang xả thân vì nghĩa. Những câu chuyện cháu giết bà, con giết cha, trộm cắp chỉ để lấy vài chục nghìn đi chơi điện tử không còn hiếm hoi và thực sự trở thành hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta.

Vô cảm- Mặt trái của hiện đại hóa - sự cổ xúy bạo lực

Mạng xã hội ra đời giúp  kết nối thế giới nhưng nó cũng đang bị biến tướng để chia rẽ thế giới này. Người ta bất chấp chiêu trò, bất chấp thủ đoạn để có được nhiều like, để được nổi tiếng. Chen lấn, xô đẩy để chụp ảnh với người nổi tiếng trong đám tang của người nổi tiếng, lập ra những fanpage như 1000000 like cho ca sĩ X sống lại, 1000000 like để A và B quay lại với nhau là những thủ đoạn bất chấp, là sự lạnh lùng, vô cảm đến mức đáng sợ của con người. Một xã hội văn minh đang dần bị sự vô cảm đưa nó đi thụt lùi.

Hậu quả căn bệnh vô cảm gây ra

Đối với mỗi cá nhân

Sự vô cảm khiến mỗi cá nhân tự tách mình ra khỏi cộng đồng. Sự thờ ơ với mọi người khiến cá nhân đó bị cô lập, lâu dần họ sẽ quen với cảm giác làm gì cũng một mình sẽ khiến họ mất đi khả năng thiết lập các mối quan hệ và không còn cảm nhận được gì về tình yêu hay sự chia sẻ.

Những người bị vô cảm sống tách biệt với tất cả mọi người, họ không muốn giúp đỡ ai nên cũng chẳng nhờ ai giúp đỡ, cũng không cần đến sự thông cảm của người khác khiến họ không cần suy nghĩ gì khi hành động, luôn đặt lợi ích bản thân lên trên hết, thậm chí sẵn sàng chà đạp lên người khác để tiến thân. Khoa học đã tạo ra cừu Dolly nhưng không dám nhân bản vô tính người cũng chính bởi nỗi lo tạo ra những con người vô cảm như vậy.

Vô cảm- Mặt trái của hiện đại hóa - một xã hội vô cảm

Bệnh vô cảm còn khiến con người mất đi cảm nhận đối với cái hay, cái đẹp trong cuộc sống. Tâm hồn họ trở nên khô khan, tàn nhẫn. Họ không còn biết rung cảm trước cái đẹp hay cảm động trước những tình cảm yêu thương. Những người bị vô cảm còn có khả năng cao bị mắc các hội chứng liên quan đến thần kinh. luôn hoang tưởng hoặc hoài nghi, cuộc sống từ đó sẽ trở nen bức bối và khó chịu vô cùng.

Đối với xã hội

Một xã hội vô cảm được tạo nên bởi những cá nhân vô cảm. Khi tất cả mọi người cùng vô cảm, chúng ta còn gì? Một xã hội chỉ còn toàn đấu đá, bon chen, tranh giành và không có sự yêu thương.

  • Chúng ta gặp nhau không chào hỏi, đối xử với nhau dựa trên lợi ích
  • Không có tiếng cười mà toàn sự lạnh lùng và thờ ơ.
  • Chúng ta đi về như những cái máy, một xã hội dập khuôn, sống chết mặc bay
  • Những giá trị đạo đức bị đảo lộn, con cái đánh chửi cha mẹ, bàng quan với đồng loại

Nếu điều đó xảy ra, chúng ta sống chỉ là để tồn tại. Không còn tình yêu, không còn lòng tốt, cái xấu lên ngôi, mọi người tùy ý làm gì mình thích mà không bị chi phối bởi bất cứ một quy chuẩn nào, sẵn sàng chửi rủa, miệt thị, thậm chí đánh lại những người không cùng quan điểm. Một xã hội như thế tất yếu sẽ diệt vong.

Làm sao để giảm thiểu và ngăn chặn tình trạng này

Hãy bắt đầu từ gia đình – hạt nhân của xã hội. Cha mẹ cần dành nhiều thời gian bên con hơn, cho con thấy được sự ấm áp của tình cảm gia đình, quan tâm đến cuộc sống của con, chia sẻ, làm bạn với con và dạy con biết yêu thương. Không nên cấm đoán hay áp đặt con cái mà hãy để cho trẻ tự do phát triển thông qua các hoạt động xã hội và uốn nắn con trong những chuẩn mực hành vi và đạo đức. Hạn chế đến mức tuyệt đối những xung đột vợ chồng trước mặt trẻ nhỏ đồng thời làm gương cho con cái bằng chính những hành động trong cuộc sống hàng ngày của bản thân. Một đứa trẻ được sống trong tình yêu chắc chắn sẽ biết yêu thương.

Vô cảm- Mặt trái của hiện đại hóa - hạnh phúc gia đình

Tiếp đó là sự giáo dục của nhà trường. Khi thời gian con trẻ ở trường còn nhiều hơn ở nhà, gặp thầy cô còn hơn gặp cha mẹ tì vai trò của nhà trường là vô cùng lớn. Hãy đổi mới giáo dục, thay những bài giảng lý thuyết sáo rỗng, những câu văn dập khuôn bằng những bài học về tình thương, về đạo đức, dạy các em biết đồng cảm với nỗi đau và biết quan tâm tới các vấn đề xã hội. Những kỹ năng làm chủ cảm xúc, xử lý tình huống, những bài học phát triển chỉ số EQ quan trọng hơn nhiều những điểm số khô khan. Hãy để cho các em tự do làm văn bằng chính cảm xúc thật của chính mình, tạo ra nhiều các hoạt động ngoại khóa, hoạt động tập thể, team building để các em biết làm việc nhóm, biết chia sẻ và biết quan tâm nhau. Thành lập các trung tâm tham vấn học đường và quan tâm nhiều hơn đến tinh thần của các em. Đừng ép các em phải làm những con robot ngay từ khi còn đang đi học.

Các tổ chức xã hội, các phương tiện truyền thông cần tận dụng ưu thế và sức mạnh của mình để tuyên truyền, giáo dục nhằm chia sẻ những khó khăn, những bức xúc trong đời sống học trò, nhất là trong mối quan hệ giữa các em học sinh với nhau. Nêu cao những tấm gương người tốt việc tốt, lan tỏa yêu thương và lên án mạnh mẽ những tệ nạn, những điều xấu.

Như đã nói, vô cảm không phải là bệnh lý, không thuốc nào chữa được căn bệnh này ngoài tình thương. Hãy đối xử tốt với nhau bởi ngươi với người sống để yêu nhau. Chúng ta khác robot bởi chúng ta có cảm xúc, đừng để cảm xúc đó chai lỳ.

About dieutri

Check Also

Viêm cầu thận là gì và có nguy hiểm không?

Viêm cầu thận là gì và có nguy hiểm không?

Viêm cầu thận là hậu quả của rất nhiều căn bệnh nhưng nó là bệnh …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *